* Một bàn tay để nắm một thương nhớ ...

[ Một bàn tay để nắm một thương nhớ ] Thơ Nguyễn Phong Việt Giá như cuộc đời cho phép chúng ta làm điều đó một bàn tay để nắm một thương nhớ? Chỉ cần một bàn tay để nắm những yêu thương mà mình đã hiểu rõ chỉ cần một bàn tay đã đủ niềm tin vào duyên nợ chỉ cần một bàn tay cho ấm áp len vừa những kẽ hở chỉ cần một bàn tay che chắn cho nhau một hơi thở lúc khốn cùng… Chỉ cần một bàn tay, nhưng sao đủ cho lòng bao dung những niềm riêng trở mình khi nửa đêm về sáng muốn được tự ôm mình sao vẫn thấy không bằng được ôm bởi người khác cũng là một vòng tay mà nơi thì được vỗ về nơi thì đầy nước mắt biết phải làm sao? Khi mình tưởng là bình yên thì sóng gió đã bắt đầu không lo toan nào có thể chứa trong lòng hạnh phúc đi bên cạnh nhau với niềm vui mình không bao giờ bỏ cuộc cố chấp thêm một lần đau và cho là trái tim sáng suốt như một dòng chảy ngược sinh ra để cô đơn! Bất cứ cuộc đời nào đều cần thấy mình đầy đủ yêu thương mới nhận ra rằng ...